Tổng hợp những bài viết của Haley về chặng đường phát triển bản thân gắn với trang blog bé bỏng. Đây là những nội dung mình đăng tải trên trang cá nhân, nên nhiều bài có ngôi xưng là Hà – tên thật của mình. Mọi người hay đọc tên tiếng Anh của mình thành Hà-lì.
16/03/2022 Logo

Chiếc logo xinh xắn do bạn Hải Đăng thiết kế: https://www.facebook.com/haidang.1511
Điều trùng hợp là, Hà đã vẽ nháp mẫu này nhưng thấy xấu quá nên chỉ gửi 1 mẫu khác cho Đăng
Tới khi nhận 2 bản phác thảo của Đăng thì rất ngạc nhiên khi có 1 cái tương tự ý tưởng mà mình từ bỏ. Dĩ nhiên thiết kế của Đăng đẹp, tối giản và tinh tế :”>
Cám ơn Đăng cũng như ý kiến đóng góp của a Thìn và một số bạn bè giúp Hà chọn được chiếc logo nhận dạng cho blog Little Haley thiệt ưng ý ^^
P/S: màu logo không cố định, tùy vào tâm tư lúc đăng bài nạ.
05/04/2022 Kết bạn địa phương

Có bạn thấy Hà hay đi chơi nên hỏi làm sao để tạo mối quan hệ với bạn bè người địa phương ở Malaysia (local).
Bạn ấy mới qua Malaysia nên hỏi, chứ ai rồi cũng sẽ có bạn local thôi Nhưng Hà cũng trích lược lại câu trả lời để mọi người tham khảo.
“c hay đi chơi nên dần dần có nhiều cơ hội gặp gỡ các bạn local, hồi c mới qua chỉ hay đi với bạn Việt. Về sau c tự đi, thì vô tình trên đường được mấy bạn local bắt chuyện. Có khi bạn bè c chơi với local nên c chơi chung nữa.
Gần đây c lập blog Little Haley, từ blog cũng có thêm kết nối với họ.
Nói chung là trong quá trình c đi chơi/giao lưu sẽ có dịp quen biết các bạn local. Rồi từ đó chọn lọc được những người hợp gu và giữ liên lạc lâu dài.
Mọi chuyện diễn ra tự nhiên như v thôi chứ c cũng lười kết giao lắm, c cũng ko hoạt ngôn đâu e ”
Định dừng ở đây nhưng nửa đêm suy nghĩ tuôn trào nên Hà viết nốt: quan trọng nhất vẫn là tập trung vào bản thân.
Trong hình là hồi mới qua Malaysia, Hà được một chị đồng nghiệp Chiaki Nguyen rủ qua nhà tổ chức ăn uống cùng với bạn bè của chị. Hà thấy chị thật oách và cũng muốn có nhiều bạn nước ngoài/ local giống vậy để giao lưu. Cơ mà một thời gian dài Hà chả chơi với ai đủ thân thế cả
Nhưng Hà vẫn cứ đi chơi, leo núi, làm blog. Rồi dần dần kết nối thêm nhiều bạn bè (bao gồm local) cùng sở thích từ lúc nào không hay.
Blog lấy đi của Hà không ít thời gian, nhưng nhờ nó mà Hà có nơi để ôn lại trải nghiệm, và những chuyến đi cũng bớt hời hợt hơn. Nhờ blog Hà biết thêm nhiều bạn local, biết thêm nhiều thứ hay ho, Malaysia trong mắt Hà lại càng thêm sinh động và màu sắc
15/07/2022 Sứ mệnh của blog

Vì có Little Haley mà đợt về VN thỉnh thoảng bạn bè hỏi: Hà ở Malaysia là làm về du lịch hở?
Công việc của Hà ko liên quan gì tới du lịch hết trơn Cái blog của Hà là sở thích cá nhân, mà tư liệu về du lịch khá nhiều nên nội dung phần lớn về mảng này.
Hà vẫn đang lông bông và vô định lắm, không muốn đóng khung vào một lĩnh vực cụ thể nào. Vì vậy mà cái tên rất chung chung “Little Haley”, chứ hong phải “Hà-lì đi đâu zị” hay “Cuộc sống Hà-lì ở Mã Lai”
Tuy nội dung còn lan man nhưng Hà biết rằng mình không đơn độc. Những điều cần cải thiện, hay những thay đổi tích cực dù cỏn con, tuy Hà chẳng để ý nhưng mọi người vẫn phát hiện ra và nhắn nhủ cho Hà biết
Mãi gần đây Hà mới tìm được một định nghĩa tạm thời phù hợp cho blog: Self-improve blog (cải thiện bản thân)
Không nhất thiết phải là điều gì lớn lao hay to tát, điều Hà làm đơn giản là để ghi lại kí ức và những gì mình học được, vừa có thể chia sẻ thêm gì đó hữu ích cho người khác, đặc biệt là cho gia đình, bạn bè, những người quan tâm theo dõi vẫn đang đồng hành cùng mình.
29/09/2022 Chiếc blog ấp ủ 8 năm

Để tự học và xây xong website https://littlehaley.com/ thì mất vài tháng, nhưng hành trình từ lúc bắt đầu cho đến lúc thực hiện được thì chắc có lẽ 8 năm
Thời năm nhất Hà đã mong muốn làm điều này, nhưng tất cả chỉ dừng ở “ao ước”. Hà còn nhớ từng tạo thử một trang web miễn phí bằng WordPress. Lấy tấm ảnh chụp trong một chuyến đi thực tế chuyên môn ở Đà Lạt làm ảnh bìa, điền vài thông tin, và rồi mọi thứ chỉ dừng lại ở đó trong nuối tiếc.
Vì sự thiếu thốn niềm tin & trải nghiệm, Hà phải mò mẫm đi quãng đường vòng rất xa và rất lâu để có thể chạm tới một điều tưởng chừng vô cùng đơn giản, khi bản thân đủ tin tưởng rằng mình có thể làm được.
Nếu biết tương lai bản thân có thể tự làm cho mình một trang web, Hà-lì ở tuổi 19 chắc chắn rất bất ngờ và hạnh phúc
31/12/2022 Niềm vui cuối năm 2022

Hà được công ty cho ngân sách đi học, mua sách. Hà cũng vừa hoàn thành 2 lớp học khác nhau sau cả tháng vùi mặt với BTVN cùng những buổi học trực tiếp trên zoom.
Phúc lợi này dự án Hà làm ai cũng được nhận chứ hỏng phải nhân viên ưu tú gì đâu :)))
Nhân viên được mua sách hoặc bất kì khóa học nào để phục vụ phát triển bản thân, online hay offline, qua tổ chức lớn hay nhỏ, mua ở Việt Nam hay ở nước ngoài đều được hỗ trợ hoàn tiền.
Đây là một phúc lợi rất nhân văn và Hà vô cùng trân trọng dù đó không phải một khoản quá lớn.
Hà đăng kí học để hỗ trợ cho việc làm blog. Có phần vội vàng vì gần hết hạn mới biết tới phúc lợi, lúc đó chỉ nghĩ là công ty tạo điều kiện thì kiếm lẹ lẹ lớp nào đúng nhu cầu để kịp claim thui
Nhưng không ngờ cả 2 lớp học vượt xa mong đợi về chất lượng. Hà sẽ viết review sau nhen, bạn nào đang quan tâm thì có thể inbox cho Hà trước.
Hà chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đầu tư gì đó vào sở thích làm blog ngoại trừ tiền duy trì website. Mỗi tháng thấy mail báo gửi các thể loại phí trong khi trang web còn giăng mạng nhện cũng tẽn tò lắm
Chắc vũ trụ đang tạo điều kiện để Hà có thêm động lực đi tiếp con đường tìm hiểu và phát triển bản thân mình
07/01/2023 Thay đổi giọng nói

Chất giọng của Hà hiện tại phù hợp để thuyết trình hơn là làm blog …
Đó là kết quả khám giọng Hà nhận được trong buổi học đầu tiên lớp Thấu hiểu & Thay đổi giọng nói K30 của Voicefulness
Một trong những thứ khó nhất Hà từng tập để làm blog là nói trước camera.
Chỉ việc lồng tiếng để ghép vào video thôi đã rất nản rồi, thu lại nhiều lần vì bị ngượng, giọng cứ đều đều Mà nói trước camera thì còn ngượng và tốn thời gian hơn rất nhiều. Video youtube dài nhất Hà từng làm có 20 phút mà chỉ riêng việc quay thôi mất cả tuần.
Đến khi học lớp này Hà mới vỡ lẽ.
Lớp giới hạn 8 người do anh founder Nguyễn Minh Tuấn dạy trực tiếp qua zoom (ngoài ra còn có lớp cho cá nhân, doanh nghiệp, v…v…)
Các anh/chị/bạn học viên đến với lớp có những vấn đề khác nhau và nhu cầu khác nhau. Nhưng sau khi tham gia đầy đủ khóa, ai cũng có được câu trả lời cho mình.
Giáo trình không hề đi theo rập khuôn hay lối mòn, giúp từng cá nhân hiểu tư duy về giọng nói và được hướng dẫn thực hành cặn kẽ
Vài video gần đây Hà nhận thấy đã có thể làm khá nhanh và hiệu quả. Vẫn là chất giọng của mình nhưng có thể kiểm soát, thể hiện bản sắc cá nhân nhiều hơn.
Hà cực kì recommend khóa học cho những bạn đang có mong muốn tìm hiểu và khai thác giọng nói của bản thân nha
19/02/2023 Xây kênh đa nền tảng

Nếu mà nói về hành trình làm blog của Hà, chắc có thể tóm gọn qua từ “chậm”
Dù blog là mong muốn từ thời năm nhất đại học. Nhưng mãi đến khi sang Malaysia hơn 2 năm, Hà mới bắt tay vào làm.
Vì nhát.
Sau gần 4 năm làm ở Accenture và ở TikTok (ByteDance), Hà mới kể nhiều hơn về cuộc sống và công việc ở Malaysia bên cạnh trải nghiệm về văn hóa, du lịch.
Vì không muốn quá ồn ào.
“Chị có rất nhiều tư liệu, nếu không khai thác thì sau này biết đâu sẽ hối hận”
Và bây giờ hối hận thiệt Khi vượt qua sự lưỡng lự và bắt tay vào thực hiện, Hà nhận ra mọi thứ trong mỗi chúng ta đều là chất liệu dồi dào và đáng trân quý. Những dòng suy nghĩ cứ tuôn trào và chỉ cần gọt dũa, sắp xếp chúng lại nữa thôi, thì lúc này thời gian rỗi lại trở nên quá eo hẹp. Nhưng không sao, muộn còn hơn không nè
Cảm ơn 2 mentor chị Phương Loan, Vi Trần và trợ lí Quỳnh Chi của lớp “Sáng tạo nội dung đa nền tảng” đã hỗ trợ em trong xuyên suốt 1,5 tháng học
Nhờ mọi người trong lớp ủn mông nên Hà mới thử sức làm cả kênh Tóp Tóp nữa á ^^
Trong khóa, học viên sẽ được truyền tải phần nhiều về tư duy, kiến thức kèm theo đó các kĩ thuật viết cơ bản. Nếu bạn đã có chút trải nghiệm về sáng tạo nội dung thì học sẽ dễ thấm hơn nè.
Điểm cộng siêu to: bên cạnh bài giảng được thu sẵn, còn có các buổi video call nhóm hàng tuần và một số buổi video call 1:1 với mentor Khóa học đã kết thúc nhưng nhóm chat vẫn được giữ để học viên được tiếp tục trao đổi với các mentor nhen.
Có những thứ nếu không bắt đầu sẽ chẳng bao giờ chúng ta biết mình có thể làm được
06/05/2023 Mình từng ghét viết

Có một sự thật là: Hà từng ghét viết vô cùng.
Chẳng riêng gì viết, có một khoảng thời gian rất dài Hà gần như đánh mất hoàn toàn kĩ năng giao tiếp bằng cả lời nói và con chữ. Mãi về sau cũng khắc phục được phần nói nhưng viết thì chịu
Rồi chuyện gì cần đến cũng đến.
Thời gian đầu làm kênh FB Little Haley, cảm giác ngồi hàng giờ mà không viết được gì ra hồn nản lắm, đã vậy luôn phải nhờ người khác góp ý trước cho mỗi bài đăng. Hà thích và siêng làm clip hơn dù kĩ năng làm clip cũng chẳng khá hơn là bao
Khi bắt tay vào xây website, một bài viết lý tưởng cần khoảng 1800 từ trở lên. Lúc đó Hà nghĩ không khả thi đâu, được bao nhiêu thì được vì blog cá nhân thôi mà.
Bài viết đầu tiên cho web, Hà vừa viết vừa dò số từ cho đủ KPI, được 1900. Uhm cũng không quá khó như mình nghĩ.
Những lần sau đó Hà chỉ kiểm tra sau khi đã hoàn chỉnh bài … 3000 từ … 4400 từ …
“Tại sao mình có thể viết được nhiều vậy nhỉ?”
Hóa ra, phần thuyết minh trong clip cũng từ viết mà ra :))) Nhưng lúc đó Hà không nghĩ là mình đang viết. Nhạc nền, từng đoạn clip vụn vặt đã dẫn dắt cảm xúc và giúp Hà tự do thể hiện những gì mình muốn truyền tải. Vô tình, kĩ năng biểu đạt tăng lên từ lúc nào không rõ.
Mọi thứ diễn ra tự nhiên như hơi thở vậy.
Giờ thì Hà không còn sợ và ghét viết nữa. Nếu không có những lần thử chắc có lẽ Hà mãi luôn nhìn nhận về bản thân rằng: tôi không viết được.
Những lời nói của người khác, đặc biệt là của bản thân dành cho chính mình vô cùng quan trọng. Nếu đó là sự phán xét: một hàng rào vô hình được dựng lên ngăn chúng ta bước ra khỏi thứ niềm tin tồi tệ. Còn nếu là sự khích lệ: chúng ta sẽ can đảm đón nhận và làm được rất nhiều thứ
14/05/2023 Đi tìm đam mê

“Em học vì đam mê chị ạ”
“Em mới có 19 tuổi”
Một cô bé người bản địa trong lớp khá trầm, đôi mắt ánh lên niềm tự hào trả lời Hà như thế. Em ấy chỉ mới 19 tuổi đã biết rõ mình đam mê điều gì và có một kênh nho nhỏ bán bánh nhà làm
Hà chỉ đăng kí 1 chủ đề bánh mì học trong 2 ngày cho biết (học lấy lương lấy hoa ) Các học viên còn lại đều tham gia trọn khóa, mà chi phí cho cả 12 chủ đề không hề rẻ nên Hà nghĩ chắc vì sự nghiệp hay điều gì đó to tát. Nhưng sau khi hỏi vài người thì rõ ràng không hẳn vậy.
Có thể sở thích sẽ thành một điều gì đó to lớn hơn ở tương lai hoặc đơn giản mãi là như thế, hoặc sở thích biết đâu sẽ thay đổi. Nhưng ít nhất trong hiện tại, cô bé mà Hà nhắc đến biết rõ mình yêu thích gì và dấn thân vào nó. Điều đấy chắc chắn là một niềm hạnh phúc mà Hà ước ao một ngày nào đó mình sẽ nếm được
Con đường tìm kiếm đam mê cũng có sự thú vị riêng, Hà cũng cần học cách kiên nhẫn và thấu hiểu bản thân để tận hưởng hành trình của mình mà nhỉ?
Thực ra nguyên câu là “Ôi hóa ra chị Haley 28 tuổi rồi ak? Em mới có 19 tuổi” nhưng mình thích lược bớt
28/05/2023 Sự nuông chiều

Thật khó để mình quay lại công việc mỗi ngày phải lên văn phòng 8 tiếng
Ấn tượng của Hà mỗi khi về Sài Gòn là như thế.
Ở Malaysia mỗi tuần Hà làm 40 tiếng, nghỉ trọn vẹn 2 ngày. Từ lúc dịch Hà đã làm ở nhà. Khoảng hơn nửa năm gần đây thì chuyển sang hybrid, mỗi tuần lên văn phòng 1 ngày.
Như vậy Hà tiết kiệm được kha khá thời gian di chuyển, cũng chẳng cần suy nghĩ hôm nay mặc gì, tranh thủ chuyến tàu nào để đi làm kịp giờ và về nhà sớm sủa nhất. Hà đã quen với sự thoải mái đó rồi, cứ cho là được “nuông chiều” quá cũng không sai
Mới về Việt Nam được mấy ngày, Hà tranh thủ tham gia vài khóa học vì học phí bên Malaysia khá đẳt. Đổi lại là quãng thời gian long nhong ngoài đường có ngày 2-3 tiếng hít khói bụi và trải nghiệm lại tình trạng kẹt xe, mưa nắng, ô nhiễm tiếng ồn.
Đó là những điều Hà từng quen thuộc vào cái thời còn đi học đi làm ở Việt Nam, miệt mài đốt thời gian lẫn sức khỏe và cho rằng điều đó thật bình thường. Nhưng giờ đây, bản thân lại cảm thấy hơi đuối sức và nhận ra rõ ràng nó không hề bình thường khi mỗi lần về đến nhà là chảy nước mắt vì cay, cổ họng hơi gắt
Lúc sang Malaysia được 1 năm, Hà đã lờ mờ nhận ra: với một người có khả năng trung bình, không quá nổi trội như Hà rất dễ sẽ quay lại công việc lên văn phòng 40-44 tiếng/ tuần vì ít sự lựa chọn trong công việc. Malaysia, hay đúng hơn là công việc hiện tại cứ như một vùng an toàn, Hà vừa muốn ngồi yên tận hưởng vừa muốn bứt ra khỏi nó.
Đó là lý do Hà cố gắng tập trung vào phát triển bản thân mình, dù là một cách chậm rãi nhất. Để một ngày nào đó khi thực sự quay trở về, Hà sẽ có nhiều cơ hội việc làm phù hợp với nguyện vọng của bản thân hoặc ít nhất là sẵn sàng hơn với những thách thức.
Điều thú vị là cũng chính công việc văn phòng Hà làm những năm ở Malaysia tạo điều kiện về thời gian cũng như tài chính giúp Hà có khả năng thực hiện hóa hành trình phát triển của riêng mình. Vì cái bụng phải no thì mới có thể nghĩ đến được chuyện khác
28/07/2023 Tuổi 27

Bài viết đầy đủ ở đây.
29/07/2023 Rời khỏi vòng an toàn

Có đứa em đồng nghiệp cũ gửi Hà tấm hình nhắc lại kỉ niệm
Stemhouse là công ty thứ 4 Hà làm ở Việt Nam và cũng là nơi Hà gắn bó lâu nhất vào thời điểm đó.
Không hiểu số phận đưa đẩy thế nào mà một đứa hướng nội, xa lánh xã hội lại làm Chăm sóc khách hàng Một bước ngoặt đẩy Hà ra khỏi những bước đầu tiên khỏi chiếc hộp an toàn, một cảm giác không hề dễ chịu.
Vẫn còn nhớ những ngày đầu căng thẳng thế nào mỗi khi nghe tiếng điện thoại reo, những yêu cầu được lặp lại nhiều lần Hà mới hiểu.
Đúng là nghề chọn người, người chọn tiền chứ ai đâu chọn đi làm
Công việc thực sự rất nhiều và áp lực, nhưng Hà được sếp và đồng nghiệp hướng dẫn rất tận tình để bắt nhịp mọi người. Dần dần thì Hà quen việc hơn, tiếng điện thoại reo không làm Hà thấy run nữa, đối diện với khách hàng cũng không còn quá bối rối, Hà gần như không còn sợ phải nói chuyện với người khác nữa.
Lúc đó bé đồng nghiệp hay bảo mình là “chị Hà bình yên”. Vì khách chửi hay khen gì mặt vẫn thế Hồi trước gặp lại những người em cũ, tụi nhỏ cũng bảo: ngày trước nhìn chị Hà rất lạnh lùng, em cảm thấy hơi sợ và khó gần.
Thật ra đó là sự đề phòng và không thích bộc lộ cảm xúc. Những trải nghiệm trước đó đã tạo ra một Cẩm Hà như thế. Nên những bạn gặp Hà sau này sẽ khó hình dung được Hà lúc trước.
Quay lại câu chuyện đi làm thì hàng ngày bên ngoài Hà vẫn bình thản nhưng bên trong hay tự hỏi: liệu đây có phải là những gì mình muốn không?
Công việc cho mình nhiều thứ nhưng cũng lấy đi của mình những thứ khác, đó là sự trao đổi. Sẽ có lúc cần đi tiếp, có lúc cần rẽ hướng.
Khoảnh khắc Hà xin nghỉ việc ở Việt Nam, Hà rất sợ, sợ là nếu không thể suôn sẻ sang Malaysia, mình sẽ có khoảng thời gian thất nghiệp và lại tìm việc. Vì khi đã xác định cần rẽ hướng, Hà không muốn quay lại con đường cũ.
Khoảnh khắc Hà nộp đơn nghỉ việc ở Malaysia cũng thế, rất sợ.
Nhưng nếu không đối diện với nó, Hà không thể biết được liệu còn có những con đường nào khác, hay có sự trao đổi nào khác dành cho mình hay không
07/08/2024 Hãy bao dung cho chính mình

Một người bạn lớn tuổi của Hà vui vẻ tâm sự:
“Tầm tuổi 20, t đi học, ra trường đi làm và cuộc sống cứ thế trôi. Cho đến khi t nhận ra mình muốn làm điều gì đó khác, muốn đi du lịch thế giới, muốn trải nghiệm nhiều hơn thì đã chạm mốc 40 rồi.
Vướng bận gia đình, con cái, đặc thù công việc nữa thành ra mấy năm nay chỉ đi được trong địa phận Malaysia. Nên cuộc sống của m rất nhiều màu sắc Hà ạ, ở tuổi của m thì t không được như thế đâu…”
Hà nhẹ nhàng tiếp chuyện: Ơ, không bao giờ là quá muộn mà …
Hóa ra an ủi người khác lúc nào cũng dễ hơn bao dung cho chính mình.
Một số người có thể cảm thấy dễ chịu khi trò chuyện với Hà và cảm thấy tích cực, chữa lành. Nhưng mặt khác đôi khi Hà cũng không kiểm soát được năng lượng xấu và sự hà khắc với chính bản thân.
Nhờ blog thì Hà có những cơ duyên được biết hoặc gặp gỡ những người rất giỏi. Hay đơn giản nhất là thi thoảng chuyển giúp những chiếc CV cho các bạn tìm việc ở Malaysia mà Hà phải wow khi mở ra đọc, thành tích và background cực kì ấn tượng.
Hà còn tự hỏi trong lúc người khác nghiêm túc nỗ lực và có kết quả được viết ngay ngắn trong CV thì tầm tuổi đó mình đang làm cái gì zạ Hà từng suýt dừng học đại học, suýt bỏ bê bản thân trong sự tiêu cực vô bờ, và cái gì cũng chậm hơn so với đồng trang lứa. Ngay cả lúc này Hà vẫn chưa tìm ra mình thực sự thích gì, chỉ biết phải luôn cố gắng trong khả năng.
Nhưng những gì bản thân đang cố gắng và có được, thậm chí xem chúng là bình thường thì lại có thể là một niềm ao ước của người khác.
Phóng tầm mắt nhìn những tòa nhà cao tầng, ngắm ánh đèn lấp lánh của đô thị, Hà tự nghĩ nếu thiếu sự bao dung với bản thân thì có lẽ chưa đủ thương và hiểu chính mình.
12/12/2023 Niềm tự hào về bản thân

Hà ở độ tuổi 24 không thể ngờ được rằng chuyến bay một chiều tới Malaysia ngày hôm đó sẽ đưa mình đi xa như vậy
Điểm đến không chỉ là “Malaysia” hữu hình trên tấm vé mà chính cả những nơi Hà đặt chân sau đấy, trong đó có Úc.
Nó đánh dấu sự khởi đầu của hành trình tìm lại chính mình. Đôi khi Hà tự hỏi nếu không đến Malaysia, liệu Hà bây giờ sẽ như thế nào? Tốt hơn? Tệ hơn?
Thật khó trả lời vì chúng ta không thể thay đổi quá khứ để nhìn thấy diễn biến tiếp theo.
Nhưng Hà tin rằng, nếu không đến Malaysia thì chưa chắc Hà có đủ cả trải nghiệm lẫn sự can đảm để thử sức một con đường khác gập ghềnh hơn thế.
Có người chị bảo: chắc ba mẹ tự hào về em lắm.
Hà ngạc nhiên hỏi vì sao?
“Vì Úc là một nơi xa xôi, không phải dễ dàng và sát bên như Malaysia. Ba mẹ sẽ không thể ngờ rằng em có thể tự đi xa đến vậy”
Hồi Hà đến Malaysia chưa bao lâu thì biết về visa 462 của Úc. Mà lúc đó thì còn mải mê khám phá Malaysia, tính chất tự tìm việc với visa 462 khó nhằn với đứa bánh bèo như Hà nữa
Nhưng bạn cũng thấy đấy, Hà đã đến đất nước Kangaroo xinh đẹp.
Có những lần Hà nhận tin nhắn hỏi han của những bạn trẻ hơn, rằng liệu em có nên làm A hay B không chị.
Thực sự Hà không giỏi để tư vấn cho người khác vì chính bản thân vẫn còn đang mò mẫm và tìm tòi con đường của mình. Nhưng Hà biết rằng mỗi quyết định sẽ dẫn ta đến những con đường khác nhau, và từng con đường dẫn ra muôn trùng ngã rẽ.
Hà từng có vô vàn sự lựa chọn sai lầm, cũng vô vàn lần nghĩ suy lo lắng và … chỉ dừng lại ở đó.
Dù chọn lựa con đường nào, chỉ có bắt đầu thì bạn mới định hình được bước đi tiếp theo. Hãy hi vọng cho điều tốt nhất nhưng đừng quên sẵn sàng cho điều tệ nhất (Hope for the best and Prepare for the worst)
Úc có thể nói là kết quả của những lần ra quyết định trước đó dẫn dắt. Từng bước một như thế nên dần dần trong vô thức Hà không còn cảm thấy việc đến Úc là điều gì đó kỳ diệu với mình nữa.
Nhưng khi nhìn nhận lại bản thân trước đây, về những nỗi sợ khi chỉ mới nghĩ đến việc đến một đất nước ở châu lục xa xôi, sự nản lòng khi theo đuổi dòng visa này, rồi cả sự do dự khi gần tới ngày bay, Hà có thể nói rằng: Hà tự hào về bản thân mình á.
Tự hào không phải vì Hà đến Úc, mà Hà đã làm được điều mình từng không có bất kì sự tự tin nào là có thể. Tương tự như việc Hà có thể tạo một trang blog cho riêng mình vậy.
Không biết con đường này rồi sẽ ra sao, sẽ dẫn về đâu, đứng giữa những sự lựa chọn nào. Nhưng Hà biết bản thân đang thực sự bước đi, một cách can đảm
01/01/2024 Chiêm nghiệm

Cuối hoặc đầu năm là thời điểm mà chúng ta thường chiêm nghiệm.
Với những người hay viết thì sự chiêm nghiệm xảy ra thường xuyên hơn, vì nó đã trở thành một thói quen.
Nhớ lại cách đây hơn 1 năm, Hà tạo trang web xong rồi nhưng không biết viết. Giống như xây nhà nhưng không có nội thất vậy.
Loay hoay hỏi vài người bạn để giúp phần nội dung rồi Hà gửi nhuận bút nhưng không khả thi.
Rồi Hà bắt tay vào tự làm. Dù sao thì trải nghiệm của mình vẫn nên là do chính mình đúc kết.
Không ít lần Hà vò đầu bứt tai vì chẳng biết diễn đạt sao cho rành mạch. Bằng chứng hùng hồn nhất là những bài đầu tiên trong album này, chỉ có thể mô tả được bằng cụm từ: cụt lủn
Rồi dần dần, ngòi bút đã mềm mại hơn, tốc độ nhanh hơn, nội dung truyền tải nhiều hơn.
Bài đầu tiên trên website Hà mất nhiều tuần để hoàn thiện, câu chữ hạn chế, rướn lên được 1800 từ theo tiêu chuẩn là mừng lắm rồi. Vậy mà giờ trang web đã có 25 bài, có bài hơn 7000 từ.
Không phải Hà ham viết dài đâu, mà tự dưng nó thế
Trước đây Hà buồn vì không biết viết, còn giờ lại buồn vì thời gian rỗi không đủ để viết.
Viết lấy đi của Hà không ít thời gian và năng lượng.
Nhưng …
Viết cho Hà cơ hội hoàn thiện mình, biết cách bày tỏ suy nghĩ và quan điểm.
Viết cần sự tĩnh lặng, Hà bớt tính nóng nảy.
Viết cần niềm tin.
Niềm tin có thể thay đổi
Nhưng tin vào bản thân mình, vào những gì mình thấy/ biết/ cảm nhận, thể hiện chúng bằng con chữ là không thay đổi.
Lòng tin tưởng đó vô cùng đắt giá.
Viết mang lại cho Hà những thứ đắt giá như thế.
Tổng kết lại 1 năm, Hà lời được trang web nhỏ xinh với nhiều bài viết còn dang dở
15/03/2024 Đủ nắng hoa sẽ nở

Hôm nay là ngày Valentine trắng.
Và tình cảm bấy lâu của Hà cũng đã được đền đáp rồi nè
Chuyện là khoảng thời gian này năm ngoái, trang blog Little Haley đạt 1k lượt theo dõi sau 1,5 năm mở kênh.
Và giờ em nó có 5k lượt theo dõi rồi.
Giữa thời đại bùng nổ hàng loạt kênh trăm ngàn theo dõi hay triệu view thì con số 5k này chẳng là gì cả.
Nhưng với Hà chắc chắn là rất đặc biệt. Hà hoàn toàn không thể ngờ mình có thể loay hoay với việc duy trì đăng tải nội dung và chạm đến cột mốc này.
Little Haley vừa là người bạn đồng hành vừa là không gian để Hà thỏa sức chia sẻ và lưu giữ kỉ niệm.
May mắn là gần đây một số nội dung được FB đề xuất, sẵn đang sống khá cô lập ở thị trấn vùng xa nên Hà có cơ hội tập trung làm clip đều hơn giúp kênh tăng trưởng nhanh hơn.
Một người chị bảo: đủ nắng hoa sẽ nở.
Nếu Little Haley là một bông hoa, Hà nghĩ nó đang nở he hé thôi chứ như mình nói từ ban đầu, 5k quả thật là con số không lớn.
Bài viết đánh dấu kỉ niệm chiếc blog ở cột mốc tuy chưa hoành tráng nhưng đã mang lại cho chủ nhân niềm vui vượt ngoài kỳ vọng rồi.
18/03/2024 Tối ưu hóa sự trải nghiệm

Trước khi dấn thân vào con đường viết blog, làm vlog để lưu giữ kí ức và chia sẻ trải nghiệm thì một ngày nghỉ của Hà sẽ như thế nào nhỉ.
Hà thường ngủ, ăn vặt, mở phim coi, gặp gỡ bạn bè, leo núi.
Dần dần thì tần suất của những sở thích trên giảm bớt và nhường lại thời gian cho việc xây website và các kênh. Ban đầu còn tham lam nên quá tải kinh khủng.
Những chuyến đi chơi thì không còn đơn thuần là đi chơi nữa.
Đôi khi Hà nhận được lời khen chăm chỉ. Thực ra Hà không chăm đâu =))) Vì làm nội dung cũng được tính là sở thích.
Chỉ là chúng cần nhiều sự tập trung và tốn chất xám, thay vì giúp thư giãn thì đôi khi còn gây áp lực.
Nhưng cũng nhờ có gì đó để tập trung, khoảng thời gian Hà đang sống ở thị trấn Perenjori khá suôn sẻ.
Tuần đầu tiên tới đây, Hà vừa sốc vì nóng vừa sốc vì công việc. Kéo theo đó là cú sốc khi chuyển đến một nơi hẻo lánh và xa lạ, không bạn bè, không người Việt, bất tiện nhiều thứ.
Nhưng sau 1 tuần, khi quen việc và thích nghi hơn với khí hậu ở đây, Hà có thể tập trung làm nội dung và không còn cảm thấy bị buồn chán.
Khi đọc được lời hỏi thăm của mọi người hay những bình luận tò mò từ người xem, lo lắng về sự lựa chọn của Hà rằng sao lại đến chỗ A mà không đến chỗ B, sao lại ở nơi buồn thế, nóng thế, rồi thì tới Úc mà ở đây thì uổng cuộc đời.
Ban đầu Hà có hơi khựng, nhưng khi nhớ lại cảm xúc của chính mình trong 1 tuần đầu tới đây, nhớ lại những tin nhắn có vẻ tuyệt vọng mà Hà gửi cho vài người bạn, Hà hiểu vì sao mọi người cũng bị ngỡ ngàng.
Việc làm nội dung giúp Hà chống chọi với cảm xúc và hiện thực. Nhưng nó cũng làm Hà sống khép kín hơn.
Hà cảm nhận đang quay về đúng trạng thái của mình hơn, trầm tĩnh hơn, như tính cách của Hà trước khi sang Malaysia.
Có thể khoảng thời gian mới mẻ ở Malaysia kích thích Hà tò mò khám phá thế giới xung quanh, nhưng đâu đó Hà vẫn cảm nhận được điều gì khác bên trong mình.
Hà không phải tuýp ưa xê dịch hay đam mê trải nghiệm. Hà tự nhận thấy sự trải nghiệm giúp Hà đạt được những mục đích khác.
Khi bắt đầu với kênh Little Haley chính là đang tìm hướng để tối ưu những trải nghiệm của mình
Chỉ trải nghiệm rồi để đó sẽ không giúp Hà phát triển nhanh bằng kết hợp với việc tập biểu đạt suy nghĩ, viết, nói, tập nhìn camera, dựng clip. Trau dồi bằng cách này hay cách khác để giúp Hà vững vàng hơn khi một ngày nào đó nghỉ làm kiểm duyệt nội dung và về nước.
Trải nghiệm, ngoài việc để chia sẻ cho người đi sau còn giúp Hà tạo dấu ấn cá nhân.
Nhưng đổi lại, đôi khi Hà cũng cạn kiệt năng lượng và hoang mang đặt tiếp câu hỏi: rồi sao nữa?
Hà vẫn chưa tìm ra câu trả lời.
Vài chục dòng tản mạn nhân một ngày Chủ nhật chỉ lướt điện thoại giải trí, làm những sở thích mà không cần dùng não (ngoại trừ bài viết này ra )
16/04/2024 Bức kí họa đầu tiên và duy nhất

Trước khi sang Malaysia, Hà từng tham gia 1 buổi học kí họa ở ngoài công viên của Mỹ thuật Bụi. Còn định là sẽ ghi lại kỉ niệm của mình, những nơi mình đã đến qua quyển kí họa.
Từ bé Hà thích vẽ và đọc truyện tranh.
Khi còn cấp một cấp hai, Hà còn sáng tác cả truyện bằng những nét vẽ siêu ngô nghê, giờ mà lục lại được mấy quyển tập vẽ đó chắc mắc cỡ chết mất :))))
Nhưng lớn lên Hà dần nhận thấy hóa ra mình không mê vẽ đến thế.
Sang Malaysia rồi, quyển kí họa được vứt xó qua 1 bên và chìm vào quên lãng.
Hà muốn ghi lại kỉ niệm, bằng cách nào đây nhỉ?
Hà thử đăng những album nhiều ảnh trên FB cá nhân, hơi rối và khó điều chỉnh.
Hà thử làm powerpoint, nhưng lại thấy chán.
Rồi Hà bén duyên với viết và làm video, Hà tạo fanpage và website – những thứ mà Hà từng luôn nghĩ: chúng không dành cho mình.
Lúc bắt đầu thật sự khó khăn, nhưng trong thâm tâm có điều gì đó thôi thúc Hà không dừng lại. Vừa là sự tận hưởng vừa là sự chinh phục.
Những video Hà yêu thích nhất là những video đầu tiên: cực kì vụng, ngượng ngùng, khô khan cầu toàn, lại còn ít lượt xem :))))
Giờ thì Hà có thể làm video dài mà không cần soạn kịch bản, hay có thể viết ra mọi thứ trong đầu bất kể cảm xúc buồn/ vui.
Mọi thứ có thể thay đổi, nhỉ?
Nếu không thử sẽ không thể nào biết được chúng có phù hợp với mình hay không.
Biết đâu một ngày nào đó, Hà lại quay về những sở thích cũ và vẽ nhiều hơn
05/05/2024 Ba lần đối diện ý kiến trái chiều và tấn công mạng

Thực ra là hơn con số trên nhiều lắm nhưng đây là 3 lần ấn tượng nhất
Trải nghiệm đầu tiên
Nó xảy ra ngay với video đầu tiên được đăng trên Little Haley, nội dung về BMC Blue Lake.
Một người lạ nhắn riêng góp ý với nội dung siêu dài, đại ý là không nên đến địa điểm cấm và đăng hành trình công khai trên mạng khiến nhiều người bắt chước đi theo.
Chỉ là chút ý kiến trái chiều nhẹ nhàng vậy thôi mà Hà sốc, phải hỏi nhiều bạn bè để xoa dịu bớt cảm giác vừa tội lỗi vừa ấm ức. Non
Trải nghiệm thứ 2
Hồi mới sang Úc chưa bao lâu, Hà đăng lại bài viết từ blog có tiêu đề “Visa 462 – bấp bênh và vô định” lên một nhóm cộng đồng 462 lớn.
Kết quả sau vài tuần ngắn ngủi thu về gần 1k tương tác, mấy trăm bình luận mà hầu hết ý kiến trái chiều và rất nhiều sự công kích cá nhân.
Hà chỉ lặng lẽ đọc bình luận vì nhiều quá, cũng không biết nên trả lời gì hay giải thích sao. Hà không muốn và cũng không biết cách đối diện với chúng, vẫn hơi áy náy vì không phản hồi gì với cả những bạn bênh vực Hà
Trải nghiệm đó vừa buồn vừa bực.
Nội dung được đa số mọi người hiểu với ý hoàn toàn khác điều mình muốn truyền tải. Lúc đó Hà hoang mang hỏi bạn bè Hà viết gì sai à? Bạn bè cũng đọc rồi phân tích về cách đặt tiêu đề, lối dẫn dắt, vân vân mây mây.
– Ôi trời, sao m lại dùng cả 2 từ đều mang nghĩa tiêu cực ở tiêu đề bài viết thế?
– Ủa vậy hả, mà t không thấy vô định là tiêu cực á.
Quan trọng nhất: bài viết chuyển đổi đến trang cá nhân rồi gián tiếp mới tới fanpage nên hiệu quả sẽ ít lại.
Hà không thích đăng dạo nên mỗi lần đăng lên các nhóm là rất mất thời gian và năng lượng để đốc thúc bản thân.
Sau sự việc trên, Hà rút ra: Nếu đã bỏ công làm, cho dù tình huống xấu nhất là bị đả kích thì phải là dẫn traffic trực tiếp đến fanpage.
Từ dạo đó, Hà bớt lan man đăng các nhóm hẳn.
Trải nghiệm thứ 3.
Gần đây bị công kích trên video về lễ Anzac ở fanpage. Lần này đúng là đổ thẳng traffic trực tiếp.
Lần này Hà không buồn, chỉ bực.
Hà biết kĩ năng diễn giải còn hạn chế nhưng Hà không còn tự trách bản thân nữa.
Vì vốn dĩ trên mạng đã đủ loại người, nó là xã hội. Hà không thể làm hài lòng tất cả và cũng không thể điều khiển tất cả phải cư xử văn minh hay hiểu Hà.
Biết đâu có một ngày, khi ở tâm bão, Hà thậm chí sẽ không còn thấy bực nữa. Rồi Hà sẽ thản nhiên đón nhận, để nó lướt qua và cảm nhận rằng: đó chỉ là một cơn gió ~
Mà tính nóng như kem thế này chắc ngày đó còn xa á
20/05/2024 Một bài viết rất khác

Hồi mới làm kênh FB chủ yếu là bạn bè theo dõi và có cả bạn bè nước ngoài nên Hà ngựa ngựa muốn làm song ngữ, coi như ôn lại tiếng Anh.
Mỗi video đều phải dịch và tự chèn phụ đề tiếng Anh hoàn toàn thủ công.
Toàn quẳng vô google dịch rồi sửa hoàn thiện nhưng cũng cực lắm. Một thời gian sau, cũng đủ lâu, oải quá nên cắt phụ đề.
Rồi mấy bài viết mà dài dài khi dịch cũng mệt nên cắt bớt, chuyển sang đăng FB cá nhân. Thành ra mới có mấy album như này, toàn viết deep deep quá trời chữ. Lẽ ra những bài đó nằm trên Little Haley á
Từ một người chỉ giới hạn danh sách bạn bè dưới con số 500 thì phải học cách cởi mở kết nối hơn. Nay coi lại đã lên hơn 800 r, nhiều khi lướt tường ít thấy bài của bạn bè cũ nữa hic.
Rồi làm nhiều kênh cùng lúc quá, tới khi một số nội dung bắt đầu được đề xuất là lượng tin nhắn và bình luận quá tải.
Dù có blog để tiện việc trả lời, thay vì cứ lặp đi lặp lại thì dẫn link, người xem có thông tin, mình có lượt đọc. Nhưng cũng không xuể.
Rất nhiều câu hỏi trùng nhau. Thậm chí hỏi lơi cũng có. Nhiều khi không trả lời hết đc thì áy náy, mà cố thì cũng không có thời gian nên đành chịu
Tương tác nó chỉ là bề nổi, đã đạt được rồi nên Hà cũng không còn ham viral nữa. Mà tương tác ít quá đôi khi làm mình chút suy nghĩ. Ba phải kk.
Hồi đó dịch ở Malaysia, làm tại nhà nhiều gò bó nên Hà muốn tìm cơ hội phát triển bản thân. Miệt mài học làm clip rồi còn suýt định hướng theo nghề dựng video chuyên nghiệp nữa cơ
Rồi lại muốn làm thực tập sinh từ xa, muốn được cầm tay chỉ việc, muốn được là một phần của dự án nào đó như thời sinh viên, muốn biết cách làm nội dung, mà cũng muốn được trả lương nữa Dĩ nhiên tìm không ra.
Thế là tự mò mẫm với Haley tới bây giờ. Dĩ nhiên là không có lương, đã vậy còn tốn tiền nuôi website Lâu lâu được bạn đọc donate ly cafe cảm động lắm luôn.
Hiện tại các kênh của Hà chưa có thu nhập nên nhiều khi Hà không biết động lực nào mình có thể bền bỉ tới bây giờ. Chỉ biết là Hà rất thích lưu lại kỉ niệm, thích chia sẻ chúng, một cách có mục đích.
Một người bạn từng bảo rằng khi đủ yêu thích thì sẽ có trách nhiệm. Mà sao Hà thấy trách nhiệm của mình còn nửa vời quá.
Hôm nay lẽ ra ngồi làm nốt những nội dung dang dở, mà Hà không có tâm trạng gì để uốn nắn con chữ.
Nên bài viết này thật khác.
Từ lúc bắt đầu với Haley, cuộc đời Hà như 1 cuộn phim tua nhanh, rất nhanh. Rất nhiều sự kiện, rất nhiều chuyến đi, rất nhiều bài học.
Quan điểm sống cũng thay đổi chóng mặt. Biết nhiều người và mọi người cũng biết đến mình nhiều hơn. Mọi thứ chuyển động liên tục không ngừng.
Một thước phim dường như không có cảnh dừng cho quảng cáo.
Hà không biết liệu mình có cầu toàn, có sống vội, có tham lam lắm không.
Hà vẫn rất tận hưởng những ngày tháng hiện tại. Những thứ Hà đang làm được là những thứ khi mới ra trường không dám mơ nghĩ.
Vậy mà giờ Hà vẫn tiếp tục tìm kiếm điều gì đó khác.
Phần kết
Bạn có thể theo dõi những nội dung khác của Haley tại các kênh Facebook, TikTok và Youtube.
Nếu bạn cảm thấy bài viết/ trang blog hữu ích và muốn mời mình một ly cafe, hãy bấm vào ảnh bên dưới nhé:
Thân mến,
Little Haley